Trời đất dù có qua đi, nhưng Chúa không bao giờ thay đổi bản tánh thiên đàng của Ngài và tình thương của Ngài cũng không thay đổi, và sự chữa lành của Ngài vẫn sẽ xảy ra khi chúng ta tìm kiếm Ngài
Các sách trong Tân Ước được viết bởi tám hoặc có thể là chín người: Ma-thi-ơ, Phi-e-rơ, Giăng, Mác, Giu-đe, Lu-ca, Gia-cơ, Phao-lô và tác giả của thư tín Hê-bơ-rơ (một số học giả tin rằng Phao-lô đã viết thư tín Hê-bơ-rơ).
Hãy lắng nghe Đa-vít thắc mắc với Đức Chúa Trời: “Đức Giê-hô-va ôi! Vì cớ gì Ngài đứng xa, lúc gian truân tại sao Ngài ẩn mình đi?” (c.1). Chúng ta vẫn thường lặp lại những câu hỏi tương tự như vậy: “Chúa ôi! Tại sao thế? Ngài đang ở đâu?” Tại sao chúng ta lại nghĩ rằng Đức Chúa Trời ở xa chúng ta?
Khi bạn cầu nguyện, có khi nào bạn nói “Chúa ơi! Xin giúp con vấn đề này!” Đây là lời cầu nguyện Chúa đẹp lòng vì Ngài thích giúp đỡ chúng ta khi chúng ta cần. Đó gọi là cầu nguyện thỉnh cầu. Và bên cạnh đó bạn cũng cám ơn Chúa về thức ăn và những phước hạnh mà Ngài ban cho bạn, Đây gọi là cầu nguyện cảm tạ.
Sứ điệp của tiên tri A-mốt được ghi lại khá đầy đủ chi tiết trong Kinh Thánh. Mặc dù A-mốt là người thuộc vương quốc Giu-đa ở miền Nam, nhưng ông lại rao giảng cho dân chúng tại vương quốc Y-sơ-ra-ên ở miền Bắc, vào khoảng giữa thế kỷ thứ tám trước Công Nguyên. Đây là thời kỳ thịnh vượng, an ninh, và sinh hoạt tôn giáo phát triển đáng kể.
Phần mười là của Chúa. Dâng một phần mười là đặc quyền và vinh dự của chúng ta để dâng cho Ngài một phần mười mọi thứ thu nhập của mình. Khi chúng ta làm đúng như vậy thì cửa sổ trên trời sẽ mở ra và tuôn đổ vô số ơn phước dư dật trên chúng ta.
Khi nói đến cơn giận dữ, mọi người chúng ta đều có một con cọp bên trong. Nhiều lần nó cho sự can đảm và động cơ thúc đẩy lớn. Vào những lần khác, chúng ta quá sợ rằng nó sẽ vượt qua sự kiềm chế nên chúng ta chôn vùi nó để không ai, gồm chính bản thân chúng ta, sẽ không bao giờ biết rằng nó tồn tại.